Những người sáng lập như Kiki Klassen, Trinity Shiroma và Bo Natakhin đã biến những bức thư, tranh vẽ, sticker hay zine thủ công thành sản phẩm có thể bán định kỳ cho hàng nghìn người đăng ký. Mỗi tháng, họ dành hàng giờ để chuẩn bị nội dung, đóng gói và gửi đi từng phong bì – một công việc tưởng như thủ công nhưng lại mang về nguồn thu ổn định.
Ví dụ, Kiki Klassen vận hành “The Lucky Duck Mail Club” như một công việc phụ, với gần 900 người đăng ký mỗi tháng, mang lại doanh thu hơn 4.000 USD. Sau khi trừ chi phí, cô vẫn duy trì lợi nhuận khoảng 70% – đủ để không còn phải lo lắng chi tiêu theo kiểu “paycheck to paycheck”.
Tương tự, Trinity Shiroma – một nghệ sĩ – xây dựng dịch vụ gửi tranh và thư tay theo chủ đề kiến trúc, thu hút hàng nghìn người theo dõi từ mạng xã hội. Mỗi sản phẩm có chi phí sản xuất thấp nhưng giá trị cảm xúc cao, giúp cô đạt lợi nhuận hàng chục nghìn USD chỉ trong một tháng phát hành.
Điểm chung của các mô hình này là tận dụng sức mạnh của mạng xã hội để thu hút cộng đồng, sau đó chuyển đổi thành người đăng ký trả phí. Đây cũng là ví dụ điển hình cho xu hướng Gen Z “đưa trải nghiệm offline lên online” – biến những sở thích thủ công, mang tính hoài niệm thành mô hình kinh doanh thực tế.
Dù đòi hỏi nhiều công sức, từ sáng tạo nội dung đến vận hành thủ công, snail mail club không chỉ mang lại thu nhập mà còn giúp người trẻ xây dựng thương hiệu cá nhân, phát triển kỹ năng kinh doanh và thậm chí thay đổi hướng đi sự nghiệp.
Trong một thế giới ngày càng tự động hóa bởi AI, chính những trải nghiệm “chậm” và mang tính cá nhân như thư tay lại trở thành thứ khiến người ta sẵn sàng trả tiền.
Theo CNBC
Hoàng Minh dịch







